|

Dhammacetiya

Theo Dấu Chân Phật Bút Ký – Ngày 33-35

Lặng nhìn Isipatana – Vườn Lộc Uyển còn ẩn mình trong sương sớm, chúng tôi từ giã vùng đất thiêng đã một thời vàng son của Phật Giáo. Bài kinh Chuyển Pháp Luân vang vọng trầm hùng khởi lên như đưa chúng tôi quay trở về với ngày xa xưa ấy, khi Đức Thế Tôn cất lên tiếng rống của con sư tử, chúa của muôn loài, khai chuyển bài kinh đầu tiên cho năm vị Kiều Trần Như. Từng người, từng nhóm từ nhân loại đến chư thiên hàng hàng lớp lớp tiếp nối nhau gội nhuần mưa Pháp từ giã hồng trần mê muội về dưới chân Phật Đà. Có lẽ giờ đây quý vị cũng như chúng tôi, cũng khát khao mong ước được dự phần là một trong những chúng sanh ngồi dưới chân Ngài, được lắng nghe lời dạy vàng ngọc của đấng Pháp Vương Vô Thượng khi ấy, phải vậy chăng?
 
Nhưng thật đáng thương thay, chúng ta là những người kém phước thiếu duyên nên đã bỏ lỡ chuyến thuyền khi Ngài còn tại thế. Nhưng cũng không vì thế mà ta thối chí nản lòng. Này hỡi những ai còn có ước vọng sang sông đến bờ bến giác, xin hãy chuyên tâm miên mật một lòng tín tu để kịp chuyến thuyền cuối cùng, kẻo một lần nữa lỡ mất cơ hội lên thuyền, chúng ta sẽ mãi đứng nhìn con thuyền rời bến mà nước mắt lưng tròng… không còn ai cứu vớt được ta.
 
Chớ nên lỡ mất chuyến này,
Con thuyền mật độ đêm ngày sang sông.
Đến khi lửa đỏ than hồng…
Thuyền kia, muốn gặp phải trồng phước duyên …
 
Ngày tiếp nối ngày, đêm phủ trùm bóng đêm, chúng tôi đã lần lượt đi qua những con đường dài trong sương lạnh rồi nắng gắt, ăn bờ, ngủ bụi qua đêm tại những nơi có thể ở. Một lần nữa tôi rơi vào tình trạng sốt nặng, đau bụng, nôn ói không ăn uống được gì. Lần này quả thật việc đi đứng không còn vững vàng nữa. Huynh đệ cũng vất vả lo nước nôi, cháo trắng cho tôi, dẫu rằng ai cũng mệt sau những chặng đường dài. Cũng may được bác sĩ cứu cấp kịp thời: cho thuốc, truyền đạm, thở oxy. Rất nhiều bác sĩ, y tá vây quanh tôi một khoảng thời gian dài, rồi tôi cũng dần tỉnh và cơn sốt hạ dần. Trưởng đoàn lâu lâu hỏi thăm tôi, nhắc tôi cố gắng lên và nói đùa cho tôi vui: “Đừng chết nhé! Mai mốt đặng tui qua Mỹ, mình còn gặp nhau nữa”. Chúng tôi cùng cười với nhau, chư Tăng cũng quan tâm thăm hỏi. Tình Pháp Lữ mà Đức Tôn Sư tận tình giảng dạy thật đẹp làm sao.
 
Dù trong những hoàn cảnh thiếu thốn đủ điều, chúng tôi vẫn vui cười và chia sẻ cho nhau những gì đang có. Thầm nghĩ những chuỗi ngày Đức Thế Tôn và chư Thánh hiền Tăng lâm bệnh, tâm giải thoát nhưng vẫn còn mang xác thân tứ đại, hiển nhiên cũng chịu không ít nỗi thống khổ của thân ấy trên con đường hoằng pháp lợi sanh. Cũng vậy, tôi chỉ có thể cố gắng chiến thắng lấy chính mình như đã nhắc đến trong bài số 14. Hầu mong đền đáp phần nào tấm chân tình của đàn na tín thí đã hết lòng hộ độ cho tôi suốt mười mấy năm qua và chuyến đi này.

 

 

#chuahuongdao #chuahuongdaotemple #sbsstupas
#buddha #buddhism #Dhutanga #dhammajourney

 

Nguồn: Dhammacetiya

#sbsstupas