|

Dhammacetiya

Sự Nhàm Chán

Khi chúng ta nhìn thấy sự vô thường, bất toại nguyện và vô ngã trong chính chúng ta, trong chính thân và tâm này và trên thế gian này thì chúng ta sẽ thấy rằng một loại buồn chán sẽ sinh khởi. Đây không phải là sự buồn chán hàng ngày làm cho chúng ta cảm thấy không muốn biết, không muốn nhìn thấy hoặc không muốn nói năng gì cả, hoặc không muốn dính dáng gì đến ai cả. Đó không phải là sự nhàm chán thật sự vì nó vẫn còn có sự dính mắc, chấp thủ trong đó do chúng ta vẫn không hiểu. Chúng ta vẫn có cảm giác ganh tỵ và oán hận và vẫn bám lấy những điều làm cho chúng ta đau khổ.

 

Loại nhàm chán mà Đức Phật nói đến là một trạng thái trong đó không có sân hận hay ham muốn. Nó sinh khởi từ việc nhìn thấy mọi thứ là vô thường. Khi một cảm giác dễ chịu sinh khởi trong tâm của chúng ta, chúng ta thấy rằng nó không bền vững. Đây là loại nhàm chán mà chúng ta có. Chúng ta còn gọi nó là nibbidā. Sự nhàm chán đó không phải là sự ham muốn và đam mê dục lạc. Chúng ta thấy rằng không có gì đáng để thèm muốn. Cho dẫu sự vật và các hiện tượng có phù hợp với ý thích hoặc không thích của chúng ta thì chúng cũng không quan trọng đối với chúng ta, chúng ta không đồng hóa với chúng. Chúng ta không gán cho chúng bất kỳ giá trị đặc biệt nào.

 

Trích từ Những Lời Dạy Vượt Thời Gian
Ajahn Chah – trang 316

 

#chuahuongdao
#sbsstupas